Trải nghiệm xe đạp, cuốc bộ cùng phóng viên người Úc

Thảo luận trong 'Ô tô - Xe Máy - Xe Đạp' bắt đầu bởi thutrang, 29/8/16.

  1. thutrang
    Offline

    thutrang Active Member

    Phóng viên Grant Taylor của The West Australia đã tìm được một chuyến tham quan thám hiểm đặc biệt, cho du khác đạp xe đạp học xinh giá rẻ, đi bộ việt dã và chèo thuyền kayak để tự mình tìm hiểu về cuộc sống đồng quê tuyệt đẹp, nên thơ của Việt Nam.

    Đạp xe là cách tốt nhất để thưởng ngoạn cảnh sắc trên núi

    Ngoại lệ duy nhất mà vị du khách nước ngoài này chú ý thấy, chính là những chiếc xe đạp thể thao, được người dân sử dụng để chở các cây lúa vừa gặt về làng.

    Những thung lũng màu mỡ trồng lúa được bảo quanh bởi những ngọn đồi xanh mướt của cánh rừng, tạo nên một sự tương phản tuyệt vời với màu vàng óng ả của lúa chính. Thi thoảng người ta bắt gặp những chấm đen, đó chính là các ngôi làng, với khoảng 40-50 hộ gia đình sinh sống mỗi làng.

    Đạp xe qua những con đường nhỏ hẹp chạy quanh những khu làng sẽ giúp bạn có cái nhìn thực sự về cuộc sống thường nhật của người dân địa phương. Các gia đình vẫn sống cùng nhau trong các ngôi nhà sàn 2 tầng truyền thống, với khu ngủ được bố trí ở tầng trên còn tầng trệt để cửa mở, đáp ứng các hoạt động như ăn, nấu nướng, tiếp khách. Vịt, chó, mèo và gà được nuôi tha thẩn xung quanh.

    Nếu như các bạn tìm kiếm một địa điểm sang trọng, xa hoa, đây có lẽ không phải là kỳ nghỉ dành cho các bạn.

    [​IMG]

    7h sáng hôm sau, chúng tôi ngồi lại lên yên xe để tiếp tục thăm thú. Ngày hôm nay chúng tôi sẽ được dẫn lên những ngọn núi địa điểm du khách hiếm khi đặt chân đến, cứ nhìn vào phản ứng của lũ trẻ chạy đuổi theo xe đạp học xinh chất lượng cao của chúng tôi hoặc đứng vẫy tay hai bên đường thì biết. Bạn không cần phải là một vận động viên để tận hưởng sự thú vị của loại hình du lịch này, nhưng sức khỏe ở mức trung bình chắc chắn là một yêu cầu.

    Rất may là dọc đường leo đồi dốc, có nhiều điểm nghỉ chân để chúng tôi dừng lại, chụp ảnh hoặc chiêm ngưỡng cảnh sắc.

    Sau 3 ngày đạp xe đạp giant giá rẻ liên tục, chúng tôi rời Mai Châu và quay trở lại xe bus để di chuyển tới điểm đến tiếp theo, vườn Quốc gia Cúc Phương, địa điểm đang bảo tồn 5 loại thú hiếm, đứng trên bờ tuyệt chủng của Việt Nam.

    Buổi sáng ở đây có lẽ chả cần tới đồng hồ báo thức bao giờ, vì lũ vượn trong khu bảo tồn gây huyên náo đủ lớn để ngay cả những kẻ ngủ say nhất cũng phải thức giấc ngay trước bình minh. Hôm nay, sức lực của chúng tôi sẽ thực sự được thách thức với hành trình 22km vượt rừng, băng qua khu vực trung tâm của khu vườn Quốc gia rộng 20.000 ha này để đến thăm một ngôi làng ở cuối vườn.

    6km đầu tiên có vẻ dễ thở bởi vì có sẵn đường mòn dẫn chúng tôi đến cây cổ 1000 tuổi. Nhưng mà cũng kể từ lúc đó, đường mòn biến mất và trong vòng 6 tiếng tiếp theo, chúng tôi phải vật lộn leo lên, trèo xuống những dốc núi trơn trượt với độ hẹp chỉ vừa đủ để các bạn đặt chân.

    Đây là khu rừng nhiệt đới vô cùng rậm rạp với 2400 loài thực vật nên nếu không có người dẫn đường, chắc chắn các bạn sẽ bị lạc. Ông Phạm đã làm việc ở Vườn 22 năm và nắm rõ khu này như lòng bàn tay. Ông nói rằng giày đi bộ loại tốt và quần dài là trang phục bắt buộc cho du khách, cùng với ba lô để mang theo bữa trưa, camera và ít nhất 2,5 lít nước.

    6k cuối cùng có lẽ là gian nan nhất khi đòi hỏi phải leo trèo cực nhiều, cùng với một nguy cơ nữa: Đỉa và vắt. Chúng quăng mình lên giày và quần của bạn khi bạn bước qua chúng. Nếu bạn không may (như một vài thành viên trong đoàn chúng tôi), chúng sẽ tìm thấy một vùng da hở và chén no nê một bữa máu.

    Cuối cùng, chúng tôi cũng đến được làng vào chiều muộn, nơi một bữa tối ngon miệng nữa và vòi sen nóng lạnh đang chờ đợi. Mệt lử, chúng tôi đều nhanh chóng lên giường từ 8h tối.

    Sáng hôm sau, chúng tôi rời đi từ tờ mờ để đáp chuyến xe kéo dài 6 tiếng tới bờ biển, nơi vịnh Hạ Long, Kỳ quan Thế giới đang chờ đợi.

    Vẻ đẹp của Hạ Long đúng là không thể nói thành lời. Hãy sẵn sàng camera bên người và một túi chống nước chất lượng tốt bởi vì mọi người sẽ muốn chụp lại mọi ngóc ngách khi đến đây. Bữa tối trên thuyền gồm có hải sản tươi vừa đánh bắt và sau đó, nhà tàu còn mời chúng tôi thử câu mực để làm một bữa nướng đêm hấp dẫn.

    Sáng hôm sau, chúng tôi lại dậy sớm để có thêm vài giờ lênh đênh trên mặt trước. Ánh sáng bình minh trải bạc trên vịnh khi chúng tôi lướt qua. Tất cả đều cảm thấy tiếc nuối khi phải rời tàu để quay về Hà Nội cho đêm cuối cùng trước khi bay về nhà.
     

Chia sẻ trang này

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)